9 THANH KIẾM SẮC BÉN NHẤT TRONG LỊCH SỬ: SỐ 2 HẠ GỤC NGỰA CHIẾN CHỈ BẰNG MỘT NHÁT

Những thanh kiếm sắc bén khiến người ta vừa ghê sợ vừa hứng thú đã thay đổi hoàn toàn diện mạo của những chiến dịch quân sự thời xưa.

Là một trong những thanh kiếm có tầm ảnh hưởng lớn nhất dưới thời kỳ đồ đồng, khopesh là một vũ khí của Ai Cập cổ đại.
Những vũ khí sắc nhọn như kiếm, dao và dao găm luôn là lựa chọn hàng đầu của các chiến binh ở khắp mọi nơi. Tuy nhiên, 9 thanh kiếm dưới đây từng là những vũ khí đáng sợ nhất trên chiến trường.

1. Khopesh

Thanh kiếm có hình lưỡi cong vô cùng sắc bén. Thanh kiếm này thường được đúc từ nhôm và du nhập vào Ai Cập từ vùng Trung Đông. Trong thời kỳ Vương quốc mới, nó được dùng phổ biến trong quân đội vì đặc tính gây sát thương lớn ở cự ly gần.

Thanh kiếm Khopesh còn có giá trị về lễ nghi và thường được khắc họa trong các tác phẩm nghệ thuật, bao gồm những lăng mộ Ai Cập nổi tiếng. Trong lăng mộ của Pharaoh Tutankhamun, các chuyên gia tìm thấy hai thanh kiếm Khopesh với kích cỡ khác nhau.

Khopesh cuối cùng cũng đi vào dĩ vãng vào khoảng thế kỷ 12 TCN khi những thanh kiếm truyền thống ra đời, được mọi người ưa chuộng và sử dụng nhiều hơn.
 

2. Kukri: Hạ gục ngựa chiến chỉ bằng 1 nhát

Binh đoàn Gurkha với dao Kukri trong một buổi diễu hành năm 1971.

 

Trong nhiều thế kỷ, cây dao ngắn và với thiết kế cong vào trong này được xem là một công cụ lao động cũng như là vũ khí ở Nepal. Người châu Âu lần đầu tiên phát hiện ra Kukri vào đầu những năm 1800 trong một trận chiến đẫm máu giữa quân đội Anh và những chiến binh Gurkha người Nepal.

Những kỹ năng khéo léo của người dân bản địa nơi đây kết hợp với lưỡi dao – có khả năng chặt đứt tứ chi và hạ gục ngựa chỉ bằng một đòn – đã khiến người Anh phong cho họ làm quân tình nguyện.

Kể từ đó, các chiến binh Gurkhas trở thành một trong những đội quân thiện chiến nhất thế giới. Con dao của họ được biết đến với hình thù đặc biệt. Những lưỡi dao cân đối và có sức mạnh chặt, chém kinh hoàng. Cho đến tận ngày nay, dao Kukri vẫn là một vũ khí chuyên dụng của người Gurkha và cũng là biểu tượng của Lữ đoàn Gurkhas, bao gồm toàn bộ các tân binh người Nepal.
 

3. Falcata

Falcata là một thanh kiếm cong, dài khoảng 0,61 m, được sử dụng bởi các chiến binh người Celtiberi của Tây Ban Nha thời cổ đại. Thanh kiếm được làm thủ công từ sắt hoặc thép cao cấp. Phần lưỡi kiếm đặc biệt có một cạnh sắc ở gần cán và hai cạnh gần lưỡi dao.

Falcata là kết tinh giữa sức chặt của một cây rìu và khả năng chém giết của một thanh kiếm. Tương truyền, vị tướng quân Hannibal đã trang bị kiếm Falcata cho quân đội châu Phi của mình trong trận chiến đối đầu với La Mã.

Theo các nhà sử học, tính hiệu quả của thanh kiếm này khi tấn công ở cự li gần đóng một vai trò tiên quyết trong chiến thắng huy hoàng của tướng quân Hannibal đối với người La Mã vào năm 216 TCN trong trận chiến Cannae.

4. Thanh kiếm Ulfberht

Những thanh kiếm "Ulfberht" – được đặt theo biểu tượng ở đầu lưỡi kiếm – làm bằng thép nung chảy. Chúng có sức mạnh phi thường cùng với độ sắc bén và sự dẻo dai đáng kinh ngạc. Khoảng 170 thanh kiếm Ulfberthts, có niên đại từ năm 800 đến 1000 đã được khai quật ở các khu vực khảo cổ.

Tuy nhiên, những thanh kiếm này không xuất hiện trở lại ở châu Âu cho đến thời kỳ cách mạng công nghiệp. Nguồn gốc của những thanh kiếm này luôn là chủ đề được bàn tàn sôi nổi giữa các học giả.

Một vài nhà sử học cho rằng, kiếm Ulfberht được nhập khẩu từ người Hồi giáo, bởi nơi đây có kỹ thuật luyện kim tân tiến nhất. Những người khác lại quả quyết rằng chúng được làm từ những mỏ quặng tại Đức.

5. Dao Bolo

Những lưỡi dao có có hình dạng giống như mã tấu này có nguồn gốc từ Philipines. Người du kích bản địa sử dụng chúng như một vũ khí ứng biến trong chiến tranh Mỹ - Tây Ban Nha và chiến tranh Mỹ - Philipines.

"Vũ khí chính của họ là một con dao dài, lưỡi rộng, có vẻ ngoài dữ tợn, dùng để chiến đấu, gọi là Bolo". Một người quân nhân Mỹ tên là Ira L. Reeves từng viết về người Philipines: "Bọn họ luôn tự hào về sức mạnh và kỹ năng tước đoạt mạng người của mình. Chỉ với một nhát chém của dao bolo khiến đầu lìa khỏi cổ là một thành công đáng tự hào của họ".

Những lưỡi kiếm đáng sợ sau đó đã được sử dụng trong Thế chiến thứ hai, và vẫn là một loại vũ khí nổi tiếng trong võ thuật của người Philipines.

6. Kiếm Katana

Hiếm có biểu tượng nào trong lịch sử trung cổ ở Nhật Bản có thể sánh với hình ảnh của một vị võ sĩ đơn độc cầm trong tay thanh kiếm Katana sáng lấp lánh.

Trong nhiều thế kỷ, những thanh kiếm cong, sắc bén này là vũ khí ưa thích của các Samurai. Họ là những chiến binh quý tộc phục vụ các lãnh chúa phong kiến của Nhật Bản và phải tuân theo một bộ luật nghiêm ngặt được gọi là Bushido.

Có lẽ thanh kiếm Samurai nổi tiếng nhất là Honjo Masamune. Tiền thân của thanh Katana được rèn vào khoảng thế kỷ 13 hoặc 14 bởi huyền thoại Goro Nyudo Masamune. Katana được ca ngợi là một trong những lưỡi kiếm tinh xảo nhất của Nhật Bản.

Thanh kiếm này ban đầu thuộc sở hữu của chiến binh Honjo Shigenaga ở thế kỳ 16 và sau đó qua tay nhiều người trước khi hoàn toàn biến mất vào cuối Thế chiến thứ hai. Mọi người đồn rằng thanh kiếm đã bị một lính Mỹ đánh cắp. Dù nhiều lần tìm kiếm, nhưng cổ vật quốc gia quý giá này vẫn chưa được tìm thấy.

7. Dao Bowie

Bowie được đặt tên theo Jim Bowie, một người lính biên phòng ngoan cường, người trở thành nhân vật chủ chốt trong Cách mạng Texas trước khi ông qua đời tại trận chiến Alamo năm 1836.

Danh tiếng của Bowie với tư cách là một võ sĩ dùng dao đã được bồi đắp gần một thập kỉ trước đó, kể từ năm 1827. Khi đó, ông đã giết một người đàn ông trong một cuộc ẩu đả trên bãi cát gần Natchez Mississippi.

Tuy nhiên, khi lời đồn về cuộc đấu tay đôi lan khắp nước Mỹ, nhiều người đã đặt mua "Bowie" của riêng họ. Những con dao nhanh chóng có một vẻ ngoài đặc biệt bao gồm một lưỡi dao dài từ 9 đến 15 inch và một đầu kẹp.

Từ đó, loại dao này trở nên nổi tiếng khắp mọi nơi và được sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau, từ lột da thú, chặt gỗ cho đến làm vũ khí cho các cuộc ẩu đả. Thậm chí còn có những trường học đặc biệt dành riêng để dạy nghệ thuật chiến đấu với Bowie. Tuy nhiên, sự ra đời của những khẩu súng lục đã khiến Bowie rơi vào dĩ vãng. Dù vậy, chúng vẫn được sử dụng làm dao đa năng cho đến ngày nay.

8. Thanh kiếm Gladius của La Mã

Có lẽ hơn tất thảy những loại vũ khí khác, Gladius là thanh kiếm đã góp phần tạo nên Đế chế La Mã. Đi kèm với giáo mác và khiên, thanh kiếm dài 0,61 m và có hai lưỡi này là một trong những vũ khí chính của quân đoàn chinh phục ở lưu vực Địa Trung Hải.

Thiết kế của thanh kiếm đã trải qua nhiều biến đổi, nhưng nó vẫn có một đầu nhọn và một lưỡi dao chắc chắn, vững vàng được rèn từ thép cao cấp.

Thanh kiếm Gladius chủ yếu dùng để đâm chém và sử dụng hiệu quả nhất trong một đội hình kỷ luật. Binh lính La Mã có thể tự bảo vệ mình bằng lá chắn trong khi thực hiện các cuộc tấn công dồn dập chống lại kẻ thù.

Hai nhà sử học Richard A. Gabriel và Karen S. Metz đã viết: "Khi được sử dụng bởi binh lính La Mã đã qua đào tạo bài bản, đây là một loại chết chóc nhất trong tất cả các loại vũ khí được làm ra bởi quân đội thời cổ đại. Chúng đã sát hại nhiều chiến binh hơn tất cả các loại vũ khí khác trong dòng chảy lịch sử cho đến khi con người phát minh ra súng".

9. Attila – thanh kiếm của người Hung

Có rất nhiều truyền thuyết xoay quanh cuộc đời của Attila, một kẻ thống trị man rợ được mệnh danh là "Tai họa của Chúa" bởi những cuộc tấn công tàn khốc của ông ở miền Đông La Mã vào thế kỷ thứ 5.
 

Nhưng một trong những truyền thuyết nổi tiếng nhất lại liên quan đến thanh kiếm mà ông luôn mang bên mình khi chinh chiến. Theo nhà sử học cổ đại Jordanes, một người chăn cừu người Hung đã tặng Attila một thanh kiếm có chế tác tinh xảo sau khi đào được nó từ cánh đồng nơi ông chăn thả gia súc.

Tin tưởng rằng đây là món quà trời ban, Attila tuyên bố rằng thanh kiếm thuộc về thần chiến tranh La Mã Mars và trưng bày nó cho người Hung như một bằng chứng rằng ông ta đã được định sẵn để thành công trong tất cả các chiến dịch quân sự của mình.

Ông đã tiếp tục mang theo "Thanh kiếm của thần Mars" cho đến khi qua đời vào năm 453. Kể từ đó, thanh kiếm này đã không còn xuất hiện trong lịch sử.

Nguồn: SH